Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

Những món đồ hay bỏ quên tại tiệm net nhất có thể bạn chưa biết

Bạn sẽ bất ngờ với những thứ mà các game thủ bỏ quên tại tiệm net, từ những vật chúng ta khó có thể bỏ quên đến những vật dụng khó có thể quên được, hơn một nửa những thứ bỏ quên qua 1 ngày thì vĩnh viễn không có người nhận lại. Sau đây là những thứ họ hay bỏ quên nhất

Tiền.

Thường bị bỏ lại dưới bàn phím, có lúc chỉ vài ngàn nhưng cũng ít khi đến vài chục ngàn. Thường thì không ai phát hiện ra cho đến khi nhân viên lau dọn và "xung quỹ", các game thủ cũng quên mất mình mất tiền ở đâu, khi nào. Được xếp vào thứ ít bị bỏ quên nhất bởi hiếm khi tiền được lấy ra khỏi ví, thường là các hội viên trả tiền trước rồi được thối lại và vào trận game vội vã nên kẹp dưới bàn phím..

Xe.

Có lẽ nhiều bạn sẽ ngạc nhiên nhưng xe lại thường bị bỏ quên nhiều hơn tiền. Game thủ mang xe đến và đi bộ về nhà, tất nhiên rồi!, sau đó thư thả đi đến và mở khóa xe rồi phóng mất, nhưng đôi khi các vận động viên chạy 100 mét cũng không có nhiều động lực bằng các game thủ khi bỏ quên cả chìa khóa và thẻ giữ xe. Nguyên nhân là các thánh nhà gần đi xe ra quán rồi cứ thế dạo bước về, có khi bạn mượn xe rồi trả tại tiêm trong khi các thánh đang hăng máu không để ý đến việc nhận chìa khóa xe. Hầu như tất cả các loại xe đều có thể "bỏ quên" không kể giá thành.

Mũ, mũ bảo hiểm.



Đi cùng với xe, mũ cũng vô vàn, đủ loại đủ cỡ , không biết nguyên nhân từ đâu nhưng hầu như tháng nào cũng có mũ bỏ quên, nếu may mắn, tiệm net có 4-5 mũ trong một tháng mà chả ma nào tới nhận lại. Những thứ càng không đáng quên thì game thủ lại bỏ quên nhiều nhất, giấy tờ và cặp xách lại có vẻ bị bỏ lại nhiều hơn.

Giấy tờ, cặp xách.

Đơn giản là cặp xách hay đặt ở trên đầu hoặc bỏ dưới chân bàn, sau khi thỏa mãn với trận game các game thủ hả hê lên xe, đội mũ rồi phóng vèo, quên mất sự tồn tại của chúng. Tất cả các đều nhanh chóng quay lại và xách đi.

Usb, thẻ nhớ, dây cáp.


Được tìm thấy trong tình trạng kết nối với pc, nhiệm vụ chính là được các downloader tải game, tải phim, nhac, chương trinh, tài liệu....Trong khi chờ đợi, các downloader cũng tranh thủ làm 1 trận và ra về quên luôn mục đích chính. Yếu tố nhỏ gọn làm chúng hay bị chôm mất cùng với dữ liệu tặng kèm. Đôi khi dữ liệu chưa lưu vào máy và đi tong khi tắt máy.

Dữ liệu, tài khoản.

Đôi lúc game thủ ghi lại tên và password mới lập ra giấy rồi bỏ quên luôn tại tiệm, hoặc dữ liệu tải về còn chưa kịp lưu vào usb (có cả xxx :) ), hay chưa thoát game.....
Nhưng có lẽ các bạn sẽ bất ngờ trước vật mà game thủ hay bỏ quên nhất tại tiệm.

Điện thoại.

Điện thoại là thứ bỏ quên nhiều nhất có lẽ là do có nhiều nguyên nhân để bỏ quên nhất. Phần thì vướng víu, khó chịu khi bỏ những chiếc smartphone cỡ lớn vào túi khi ngồi nên thường được ném trên bàn, phần thì alo bạn bè xong rồi tiện tay để trên bàn luôn, phần thì cắm vào máy tải phim nhạc ....điện thoại bỏ quên đủ loại, đủ cỡ nhưng thường các game thủ khác hình như không để ý đến những món đồ đắt tiền mà chăm chú vào game của mình hơn, số khác thì có lòng tốt trả lại, số còn lại có lòng tốt xài dùm luôn. Sau khi tăng tốc hết cỡ quay lại, một số mừng rơn khi tìm lại được dế của mình, hay chết lặng vì chả thấy đâu nữa.

Rảnh rỗi coi tiệm net viết vớ vẫn chơi :v

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Tân Thần điêu đại hiệp 2014 - Ba chìm bảy nổi.

Thần điêu đại hiệp 2014 thì chắc sẽ chiếu vào năm 2014, hiện nay thì bộ phim này chắc cũng đã làm gần xong rồi. Ảnh của các mĩ nam, mĩ nữ đang trôi nổi lềnh bềnh trên mạng làm cho bao nhiêu khán giả chảy máu mũi, hộc máu miệng. Không biết bao nhiêu chàng trai bị dính chưởng của mấy nàng này mà tim đập rầm rầm, cũng không biết mấy nàng bị hấp hồn đại pháp của các công tử điển trai. Hình tượng mới dựng lên, hình tượng cũ sụp đổ. Ôi thôi thôi! nói chung là sẽ có rất nhiều điểm hấp diêm thị giác của các bạn. 

Sau đây là mấy cái ảnh mà bọn làm phim nó thả ra câu mình xem phim nó. Nổi bần bạt nhất là cái anh Thần điêu đại hiệp - Dương Quá này:

























Rồi dính vào cái cô nàng Quách Phù ghê gớm này




và phải mất đi một tay mới rời khỏi được, bu dữ quá, ai biểu đẹp trai nó khổ. Khuôn mặt trở nên khắc khổ hơn, không còn vô tư như trước.









Nói tới Thần điêu đại hiệp mà không có Tiểu Long Nữ thì thật mất hết ý nghĩa, nhưng đôi khi không có lại tốt hơn. Đây, Khủng Long Nữ 2014 đây!





Tiểu Long Nữ 2014 được cho là quá đầy đặn, tuy dáng người không xấu nhưng cố ép bản thân phập vai vào con người mảnh mai, lạnh lùng và cổ xưa như cái cổ mộ của nàng thì thật quá sức. Trong ảnh đã gọt dũa bằng photoshop và trang điểm khá kĩ càng.



Trong khi Dương Quá nổi bật trong các mĩ nam thì Cô Cô của chàng lại chìm nghỉm giữa biển mĩ nhân mỗi người mỗi vẻ trong phim làm chàng phải tìm kiếm mệt mỏi.




Đầu tiên là nàng Lí Mạc Sầu cực kì nguy hiểm và tà độc với khuôn mặt băng lãnh đẹp lạnh lùng, chuyên đi khắp nơi hỏi thế gian tình là gì.


Hoàn Nhan Bình và Lục Vô Song với vẻ đẹp sắc xảo

Hoàn Nhan Bình và Lục Vô Song

Vợ chồng Quách Tĩnh - Hoàng Dung, không còn là cặp đôi xinh đẹp - khù khờ nữa

Quách Tĩnh - Hoàng Dung


Hoàng Dược Sư và Trình Anh

Sự góp mặt của các nhân vật từ bộ Anh Hùng Xạ Điêu nhảy qua đây nữa:

Mục Niệm Từ  mẹ ruột của Dương Quá dịu dàng và cũng rất xinh đẹp 

Mối tình cũ của Lí Mạc Sầu, tên gì thì quên rồi

Rồi ông Châu Bá Thông nữa, nhìn cũng lợi hại hơn mấy phiên bản trước






















Và các ảnh khác sưu tầm trên mạng, hi vọng bộ phim ra mắt sớm sớm!















Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Chuyện mưa 0.3

Mưa rỉ rả cả ngày hôm qua. Thời tiết ẩm thấp và mây mù đến nỗi trong cả một ngày, thời gian như dừng lại, chỉ phân biệt được sáng và tối. Với tôi thì cũng không quan trọng lắm, tôi cứ co mình ở trong căn phòng, nghe tiếng mưa, lúc lớn lúc nhỏ, lúc ầm ầm lúc nhỏ giọt. Kể ra thì cũng vô vị.

Tròn 1 tháng nghỉ việc. Ban đầu nhẹ nhàng lắm, ừ, có cả một đống dự án phải làm. Cứ thế này thì sẽ không có deadline nào hết, sẽ nhanh chóng thu xếp lại cuộc đời mình và cho nó vào từng ngăn để dễ bề quản lý.
Nhưng ngay cả chính tôi cũng biết, quản lý tâm trí con người đâu có dễ dàng.
Mùa mưa năm nay dài quá.
Dài như friendlist trong danh bạ điện thoại hay FB. Tôi loay hoay giữa những con người thật - ảo, cuối cùng thì chẳng có một ai. Sao con người ta có thể cô đơn dường ấy? Không, tôi không có ý định trách móc gì, ít ra thì với cuộc đời, tự mình phải giải quyết những vấn đề của - mình. Cũng như dòng thời gian trên FB, tất cả rồi cũng trôi đi. Người ta có thể like, người ta có thể comment nhưng tất cả rồi chỉ dừng lại ở đó. Và không gì hết.
Đôi khi niềm tin về những mối quan hệ giữa người với người bị vỡ vụn khủng khiếp như thế.
Một dự án bị dừng lại. Ngay khi vừa mới hiểu được rằng, vào thời điểm đó, thời khắc đó người ta sẽ nói gì, hành động ra sao, giống như việc tôi nhắm mắt và chọn đại một loại trái cây tôi sẽ biết được đó là trái gì, mùi thơm của nó, vị chua ngọt của nó… thì dự án dừng lại. Và hụt hẫng.
Những dự án khác ở trạng thái “treo” vô hạn định.
Tôi nhớ những ngày tháng quay cuồng trong cả đống công việc, không mệt mỏi.
Và tôi nhớ tôi quá.
Chiều, quăng 1 status trên FB:
“Trời âm âm u u, trong không khí bốc lên những thứ mùi âm ẩm kỳ dị. Cuộn trong mền, đọc lại Kafka Bên Bờ Biển sau 6 hay 7 năm gì đó, vẫn mới mẻ như chưa từng giở qua. Quán cafe bên cạnh hết bật “Lấy chồng chiến binh, lấy chồng thời chiến chinh mấy người đi trở lại" đến “có còn nhớ đến loài hoa vỡ" rồi lại "Điệp cùng Lan chung bước, nhớ tuổi còn thơ"… Trời ơi! Cái thời tiết làm người ta dễ tổn thương đến mức vậy đấy”.
Ừ. Tôi đấy.
Cô đơn tuyệt đối!


Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Cô đơn có tên là Nghị lực

Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi...

... Lúc mà bạn có cả sức khỏe lẫn sự dẻo dai, cả hưng phấn lẫn thất vọng, cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng, cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc.

Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.

Tuổi trẻ – tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chứa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn tỏa sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép thử còn màu nhiệm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu, bạn có thời gian làm hậu thuẫn và chân trời vẫn còn gợi nhiều thôi thúc.



Còn khi bạn đã lớn tuổi hơn, những xây xước đằng trước sẽ làm cho bạn ngần ngại, nếu bạn bị dúi xuống bùn thì rất có thể bạn sẽ tặc lưỡi nằm đó một mình, hoặc sẽ cố gắng vùng vẫy sao cho người khác cũng vấy bẩn lem luốc giống với bạn.

Tuổi trẻ có một thứ vốn ngầm rất đáng quý mà không phải ai cũng biết: sự cô đơn. Trái tim là một giống loài dễ hư hỏng. Nếu nó được no đủ, nó sẽ đổ đốn ngay lập tức. Hạnh phúc làm cho con người ta mềm yếu, người ta vui tươi với mọi thứ, người ta quên mất việc phải làm, người ta còn bắt đầu tặc lưỡi nhiều hơn với những thói quen xấu. Tình yêu là một giống dây leo khó chiều. Nó cần được thử thách và bị tấn công. Nếu bạn mớm cơm cho nó hàng ngày, chăm sóc nó quá no đủ, nó sẽ chết yểu.

Cô đơn ơi, tên của mi hàm chứa nghị lực. Nhưng sự cô đơn này không đơn thuần là “một mình” theo nghĩa đen của đúng từ này. Cô đơn là một trạng thái tổng hòa rất đặc trưng của tuổi trẻ.

Cô đơn vì thấy mình quá bé nhỏ, và ngộp thở trước sự rộng lớn của vũ trụ, của hàng hà tinh tú trên đầu mỗi đêm hè ta ngẩng lên.

Cô đơn vì thấy mình bất lực trước một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà mình không sao sở hữu nổi nó.

Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng gọi mà không biết sẽ đi đâu.

Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé và những thực tế vừa mới đến.

Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình, chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra ngoài để ta đóng cửa lại.



“Hạnh phúc làm con người mềm yếu và quên mất việc phải làm”. Rất nhiều người đã nói thế. Rất nhiều người đã được dạy cần cảnh giác với hạnh phúc. Nhưng "việc phải làm" ấy là để làm gì, nếu không phải để mang lại hạnh phúc? Và mục đích cuối cùng của mọi việc là gì nếu không phải hạnh phúc?

Vì thế có lẽ chăng nên nuôi dưỡng trái tim như nuôi con mèo dùng vào việc bắt chuột: để mặc nó đói, nó sẽ phải tìm đường săn mồi. Con mèo đói đến lúc săn được mồi đã quá hao sức vào việc săn, đã quá đói, nên nuốt vội con chuột mà quên mất hưởng thụ thành quả. Và con chuột (hạnh phúc) chui tuột vào dạ dày mà chẳng để lại dư vị gì. Trái tim là một con mèo, đừng thử thách hay tấn công nó nhiều quá. Nó sẽ tự tìm được một khoảnh sân để duỗi dài sưởi nắng. Trong cái sân nắng ấy, có lẽ cô đơn không phải là người bạn tốt.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa sợ hãi. Bởi dù theo nghĩa nào đi chăng nữa, cô đơn có nghĩa là khoanh riêng một vùng đất cho mình, đặt tên cho nó là “tôi”, rồi xây lên một thành trì bao bọc. Mà đã xây thành, có nghĩa là đứng trước nỗi sợ xâm lăng.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa khổ đau. Bởi để giữ thành, thì phải chiến đấu. Nếu không giữ được đó là khổ đau. Nếu giữ được, thì một mình trong cái chiến thắng hoang tàn đó, chiến thắng trở nên 3 lần vô nghĩa.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa mất mát. Khi đã xây lên một thành trì khoanh thế giới của mình lại, có nghĩa là đã đánh mất thế giới bên ngoài kia.

Mặc dù vậy, cô đơn dường như là một trạng thái mặc định cho mọi người. Tuy nhiên, cũng như một đứa trẻ chỉ lớn nếu cai sữa để ăn cơm, một người trẻ phải chối bỏ và thoát khỏi sự cô đơn để lớn lên.

Nhưng trước khi chối bỏ, người đó phải ý thức được nó. Ngày xưa có một câu chuyện về người cha trong ngày sinh nhật của đứa con 3 tuổi. Đứa con khư khư giữ những quà tặng, không cho các bạn chơi cùng.

Người cha quyết định dạy con mình biết chia sẻ bằng cách giật đồ chơi khỏi tay đứa con cho những đứa khác. Có một điều mà người cha đó quên: trước khi học cách chia sẻ, đứa bé phải học cách sở hữu. Người ta không thể cho đi cái gì người ta không có. Cũng vậy, người ta không thể thoát khỏi bức tường mà người ta không nhìn thấy.


Thời gian để tự ý thức đó có thể là rất lâu. Để kiêu hãnh về thế-giới-riêng-tư không thể lặp lại của mình. Để thù địch với tất cả những gì không phải là nó. Để chiến đấu bảo vệ nó. Để thấy nó là chật hẹp và quyết tâm thoát khỏi.

Thoát khỏi không có nghĩa là đánh mất, không có nghĩa là để cho thế giới của mình bị xâm lăng bởi thế giới ngoại lai. Thoát khỏi có nghĩa là cho đi, là đem cái thế giới riêng tư ấy chia sẻ và hợp nhất với những thế giới khác thành một thế giới rộng lớn.

Thoát khỏi, có nghĩa là học cách sống với các sinh vật ngang bằng mình, tồn tại với mình, cần cho mình mà không đòi hỏi phải sở hữu. Những giấc mơ, khi đó, không mất đi. Chúng chỉ ít viển vông hơn. Khi đó người ta không còn mơ tung cánh giang hồ.

Cô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát. Nếu như cô đơn do tự ta tìm đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yên tĩnh vô cùng, nơi mà ta có thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể nhận thức được cái hay, cái dở… và cũng có thể là nơi để tâm hồn ta chìm vào quên lãng.

Và chính nhũng thời điểm như vậy, chúng ta sẽ cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều.”