Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Tân Thần điêu đại hiệp 2014 - Ba chìm bảy nổi.

Thần điêu đại hiệp 2014 thì chắc sẽ chiếu vào năm 2014, hiện nay thì bộ phim này chắc cũng đã làm gần xong rồi. Ảnh của các mĩ nam, mĩ nữ đang trôi nổi lềnh bềnh trên mạng làm cho bao nhiêu khán giả chảy máu mũi, hộc máu miệng. Không biết bao nhiêu chàng trai bị dính chưởng của mấy nàng này mà tim đập rầm rầm, cũng không biết mấy nàng bị hấp hồn đại pháp của các công tử điển trai. Hình tượng mới dựng lên, hình tượng cũ sụp đổ. Ôi thôi thôi! nói chung là sẽ có rất nhiều điểm hấp diêm thị giác của các bạn. 

Sau đây là mấy cái ảnh mà bọn làm phim nó thả ra câu mình xem phim nó. Nổi bần bạt nhất là cái anh Thần điêu đại hiệp - Dương Quá này:

























Rồi dính vào cái cô nàng Quách Phù ghê gớm này




và phải mất đi một tay mới rời khỏi được, bu dữ quá, ai biểu đẹp trai nó khổ. Khuôn mặt trở nên khắc khổ hơn, không còn vô tư như trước.









Nói tới Thần điêu đại hiệp mà không có Tiểu Long Nữ thì thật mất hết ý nghĩa, nhưng đôi khi không có lại tốt hơn. Đây, Khủng Long Nữ 2014 đây!





Tiểu Long Nữ 2014 được cho là quá đầy đặn, tuy dáng người không xấu nhưng cố ép bản thân phập vai vào con người mảnh mai, lạnh lùng và cổ xưa như cái cổ mộ của nàng thì thật quá sức. Trong ảnh đã gọt dũa bằng photoshop và trang điểm khá kĩ càng.



Trong khi Dương Quá nổi bật trong các mĩ nam thì Cô Cô của chàng lại chìm nghỉm giữa biển mĩ nhân mỗi người mỗi vẻ trong phim làm chàng phải tìm kiếm mệt mỏi.




Đầu tiên là nàng Lí Mạc Sầu cực kì nguy hiểm và tà độc với khuôn mặt băng lãnh đẹp lạnh lùng, chuyên đi khắp nơi hỏi thế gian tình là gì.


Hoàn Nhan Bình và Lục Vô Song với vẻ đẹp sắc xảo

Hoàn Nhan Bình và Lục Vô Song

Vợ chồng Quách Tĩnh - Hoàng Dung, không còn là cặp đôi xinh đẹp - khù khờ nữa

Quách Tĩnh - Hoàng Dung


Hoàng Dược Sư và Trình Anh

Sự góp mặt của các nhân vật từ bộ Anh Hùng Xạ Điêu nhảy qua đây nữa:

Mục Niệm Từ  mẹ ruột của Dương Quá dịu dàng và cũng rất xinh đẹp 

Mối tình cũ của Lí Mạc Sầu, tên gì thì quên rồi

Rồi ông Châu Bá Thông nữa, nhìn cũng lợi hại hơn mấy phiên bản trước






















Và các ảnh khác sưu tầm trên mạng, hi vọng bộ phim ra mắt sớm sớm!















Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Chuyện mưa 0.3

Mưa rỉ rả cả ngày hôm qua. Thời tiết ẩm thấp và mây mù đến nỗi trong cả một ngày, thời gian như dừng lại, chỉ phân biệt được sáng và tối. Với tôi thì cũng không quan trọng lắm, tôi cứ co mình ở trong căn phòng, nghe tiếng mưa, lúc lớn lúc nhỏ, lúc ầm ầm lúc nhỏ giọt. Kể ra thì cũng vô vị.

Tròn 1 tháng nghỉ việc. Ban đầu nhẹ nhàng lắm, ừ, có cả một đống dự án phải làm. Cứ thế này thì sẽ không có deadline nào hết, sẽ nhanh chóng thu xếp lại cuộc đời mình và cho nó vào từng ngăn để dễ bề quản lý.
Nhưng ngay cả chính tôi cũng biết, quản lý tâm trí con người đâu có dễ dàng.
Mùa mưa năm nay dài quá.
Dài như friendlist trong danh bạ điện thoại hay FB. Tôi loay hoay giữa những con người thật - ảo, cuối cùng thì chẳng có một ai. Sao con người ta có thể cô đơn dường ấy? Không, tôi không có ý định trách móc gì, ít ra thì với cuộc đời, tự mình phải giải quyết những vấn đề của - mình. Cũng như dòng thời gian trên FB, tất cả rồi cũng trôi đi. Người ta có thể like, người ta có thể comment nhưng tất cả rồi chỉ dừng lại ở đó. Và không gì hết.
Đôi khi niềm tin về những mối quan hệ giữa người với người bị vỡ vụn khủng khiếp như thế.
Một dự án bị dừng lại. Ngay khi vừa mới hiểu được rằng, vào thời điểm đó, thời khắc đó người ta sẽ nói gì, hành động ra sao, giống như việc tôi nhắm mắt và chọn đại một loại trái cây tôi sẽ biết được đó là trái gì, mùi thơm của nó, vị chua ngọt của nó… thì dự án dừng lại. Và hụt hẫng.
Những dự án khác ở trạng thái “treo” vô hạn định.
Tôi nhớ những ngày tháng quay cuồng trong cả đống công việc, không mệt mỏi.
Và tôi nhớ tôi quá.
Chiều, quăng 1 status trên FB:
“Trời âm âm u u, trong không khí bốc lên những thứ mùi âm ẩm kỳ dị. Cuộn trong mền, đọc lại Kafka Bên Bờ Biển sau 6 hay 7 năm gì đó, vẫn mới mẻ như chưa từng giở qua. Quán cafe bên cạnh hết bật “Lấy chồng chiến binh, lấy chồng thời chiến chinh mấy người đi trở lại" đến “có còn nhớ đến loài hoa vỡ" rồi lại "Điệp cùng Lan chung bước, nhớ tuổi còn thơ"… Trời ơi! Cái thời tiết làm người ta dễ tổn thương đến mức vậy đấy”.
Ừ. Tôi đấy.
Cô đơn tuyệt đối!


Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Cô đơn có tên là Nghị lực

Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi...

... Lúc mà bạn có cả sức khỏe lẫn sự dẻo dai, cả hưng phấn lẫn thất vọng, cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng, cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc.

Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.

Tuổi trẻ – tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chứa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn tỏa sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép thử còn màu nhiệm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu, bạn có thời gian làm hậu thuẫn và chân trời vẫn còn gợi nhiều thôi thúc.



Còn khi bạn đã lớn tuổi hơn, những xây xước đằng trước sẽ làm cho bạn ngần ngại, nếu bạn bị dúi xuống bùn thì rất có thể bạn sẽ tặc lưỡi nằm đó một mình, hoặc sẽ cố gắng vùng vẫy sao cho người khác cũng vấy bẩn lem luốc giống với bạn.

Tuổi trẻ có một thứ vốn ngầm rất đáng quý mà không phải ai cũng biết: sự cô đơn. Trái tim là một giống loài dễ hư hỏng. Nếu nó được no đủ, nó sẽ đổ đốn ngay lập tức. Hạnh phúc làm cho con người ta mềm yếu, người ta vui tươi với mọi thứ, người ta quên mất việc phải làm, người ta còn bắt đầu tặc lưỡi nhiều hơn với những thói quen xấu. Tình yêu là một giống dây leo khó chiều. Nó cần được thử thách và bị tấn công. Nếu bạn mớm cơm cho nó hàng ngày, chăm sóc nó quá no đủ, nó sẽ chết yểu.

Cô đơn ơi, tên của mi hàm chứa nghị lực. Nhưng sự cô đơn này không đơn thuần là “một mình” theo nghĩa đen của đúng từ này. Cô đơn là một trạng thái tổng hòa rất đặc trưng của tuổi trẻ.

Cô đơn vì thấy mình quá bé nhỏ, và ngộp thở trước sự rộng lớn của vũ trụ, của hàng hà tinh tú trên đầu mỗi đêm hè ta ngẩng lên.

Cô đơn vì thấy mình bất lực trước một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà mình không sao sở hữu nổi nó.

Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng gọi mà không biết sẽ đi đâu.

Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé và những thực tế vừa mới đến.

Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình, chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra ngoài để ta đóng cửa lại.



“Hạnh phúc làm con người mềm yếu và quên mất việc phải làm”. Rất nhiều người đã nói thế. Rất nhiều người đã được dạy cần cảnh giác với hạnh phúc. Nhưng "việc phải làm" ấy là để làm gì, nếu không phải để mang lại hạnh phúc? Và mục đích cuối cùng của mọi việc là gì nếu không phải hạnh phúc?

Vì thế có lẽ chăng nên nuôi dưỡng trái tim như nuôi con mèo dùng vào việc bắt chuột: để mặc nó đói, nó sẽ phải tìm đường săn mồi. Con mèo đói đến lúc săn được mồi đã quá hao sức vào việc săn, đã quá đói, nên nuốt vội con chuột mà quên mất hưởng thụ thành quả. Và con chuột (hạnh phúc) chui tuột vào dạ dày mà chẳng để lại dư vị gì. Trái tim là một con mèo, đừng thử thách hay tấn công nó nhiều quá. Nó sẽ tự tìm được một khoảnh sân để duỗi dài sưởi nắng. Trong cái sân nắng ấy, có lẽ cô đơn không phải là người bạn tốt.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa sợ hãi. Bởi dù theo nghĩa nào đi chăng nữa, cô đơn có nghĩa là khoanh riêng một vùng đất cho mình, đặt tên cho nó là “tôi”, rồi xây lên một thành trì bao bọc. Mà đã xây thành, có nghĩa là đứng trước nỗi sợ xâm lăng.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa khổ đau. Bởi để giữ thành, thì phải chiến đấu. Nếu không giữ được đó là khổ đau. Nếu giữ được, thì một mình trong cái chiến thắng hoang tàn đó, chiến thắng trở nên 3 lần vô nghĩa.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa mất mát. Khi đã xây lên một thành trì khoanh thế giới của mình lại, có nghĩa là đã đánh mất thế giới bên ngoài kia.

Mặc dù vậy, cô đơn dường như là một trạng thái mặc định cho mọi người. Tuy nhiên, cũng như một đứa trẻ chỉ lớn nếu cai sữa để ăn cơm, một người trẻ phải chối bỏ và thoát khỏi sự cô đơn để lớn lên.

Nhưng trước khi chối bỏ, người đó phải ý thức được nó. Ngày xưa có một câu chuyện về người cha trong ngày sinh nhật của đứa con 3 tuổi. Đứa con khư khư giữ những quà tặng, không cho các bạn chơi cùng.

Người cha quyết định dạy con mình biết chia sẻ bằng cách giật đồ chơi khỏi tay đứa con cho những đứa khác. Có một điều mà người cha đó quên: trước khi học cách chia sẻ, đứa bé phải học cách sở hữu. Người ta không thể cho đi cái gì người ta không có. Cũng vậy, người ta không thể thoát khỏi bức tường mà người ta không nhìn thấy.


Thời gian để tự ý thức đó có thể là rất lâu. Để kiêu hãnh về thế-giới-riêng-tư không thể lặp lại của mình. Để thù địch với tất cả những gì không phải là nó. Để chiến đấu bảo vệ nó. Để thấy nó là chật hẹp và quyết tâm thoát khỏi.

Thoát khỏi không có nghĩa là đánh mất, không có nghĩa là để cho thế giới của mình bị xâm lăng bởi thế giới ngoại lai. Thoát khỏi có nghĩa là cho đi, là đem cái thế giới riêng tư ấy chia sẻ và hợp nhất với những thế giới khác thành một thế giới rộng lớn.

Thoát khỏi, có nghĩa là học cách sống với các sinh vật ngang bằng mình, tồn tại với mình, cần cho mình mà không đòi hỏi phải sở hữu. Những giấc mơ, khi đó, không mất đi. Chúng chỉ ít viển vông hơn. Khi đó người ta không còn mơ tung cánh giang hồ.

Cô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát. Nếu như cô đơn do tự ta tìm đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yên tĩnh vô cùng, nơi mà ta có thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể nhận thức được cái hay, cái dở… và cũng có thể là nơi để tâm hồn ta chìm vào quên lãng.

Và chính nhũng thời điểm như vậy, chúng ta sẽ cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều.”

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Đâu là tận cùng của nỗi đau?

Có những người chấp nhận bị bỏ rơi, như một sự chống cự đầy yếu đuối. Có những người lại coi đó như sự hả hê để ve vuốt tự trọng. Có những người làm mọi cách để phản kháng nỗi buồn nhưng không thể...

Có những người chọn lựa rời bỏ người kia, như một sự giải thoát. Có những người chọn lựa điều đó, lại như một lần đánh cược. 
Có những người, lại như là ruồng bỏ, buông bỏ chính mình, và vứt bỏ tình yêu. Có những người ra đi, để nửa kia hạnh phúc. 
Có những người can đảm, chỉ để đau một lần, nhưng lại đánh đổi tất cả cho nụ cười ở sau.

Nhưng còn lại phía cuối của những sự bỏ rơi, dù là nguyên cớ giản đơn nào đi nữa, vẫn là nỗi đau rất đắng, là nỗi đau chát mặn, của cả người ở lại, lẫn người đã đi…
Và điểm tận cùng của nó, ai biết đến bao giờ, mới trả hết niềm kia?

Có nhiều nhặn gì đâu, một cái gật đầu vị tha, để cả hai cùng bước tiếp. Khó khăn gì đâu, bao dung với người còn lại, cũng là tự thương lấy chính mình.

Ít người biết cách để thả cho mình những khoảng không nhau cần thiết, mà chỉ biết vội vàng quyết, rồi vội vàng bỏ rơi. Cái sự thỏa mãn nhất thời, như là sự trả thù hời hợt. Để rồi tiếc cả đời, có những nỗi ân hận hẳn hết một đời, không nguôi!

Có những người chấp nhận bị bỏ rơi, như một sự chống cự đầy yếu đuối. Có những người, lại như sự hả hê để ve vuốt tự trọng. Có những người, làm mọi cách để phản kháng nỗi buồn, nhưng không thể.
Người đi, ai giữ được người đi.

Nuốt nước mắt từng ngày, cùng quẫn với nỗi nhớ len sâu. Không thể thốt được một câu, vì giờ tất cả là vô nghĩa. Có tư cách gì nữa, để gần nhau.

Điểm tận cùng của nỗi đau, hẳn là vô thời hạn. Vì với những kẻ yêu nhau, mãi mãi là từ chỉ nỗi buồn, niềm nhớ, chứ không phải ở cạnh nhau.



Vì với những kẻ bị bỏ rơi, mãi mãi là từ dành cho tổn thương…
Với những người dứt áo ra đi, mãi mãi là từ dành cho nuối tiếc…
Xin lỗi chỉ là một động từ bất lực. Rời bỏ, vẫn là rời bỏ mà thôi.

Hãy chọn con đường dài nhất để bước cạnh nhau, khi dead-line của nỗi đau kia, chính là nỗi sợ. Víu vào đó, để vui buồn với nhau, đến lúc nào không thể. Vì buông tay rồi, nỗi sợ, sẽ thành nỗi đau.
Đâu là tận cùng cùng của nỗi đau?

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Nỗi buồn ấy mà...

... Em ạ, cứ lan ra, lan ra mãi như cơn cảm cúm. Nỗi buồn có đôi khi không tên không tuổi, mà sao lại dai dẳng bám lấy em thân yêu...

Em ơi buồn làm chi, buồn mà làm gì vậy em...

Nỗi buồn ấy mà, em ạ, có ăn được không, có nhìn thấy không, có chạm được không. Ai có thể tạo hình tạo khối nỗi buồn giùm tôi với, hay là em vẫn đang ôm trong tim vài nỗi buồn vẩn vơ, cho một vài mối tình khuấy loãng mà em hay thường mộng mơ trong những trang tiểu thuyết tình yêu. Em à, đây là cuộc đời, cuộc đời ngắn nỗi nhớ dài lắm em, nỗi nhớ dài cho thương yêu đong đầy, không phải cho nỗi buồn kéo qua ngày qua tháng.

Nỗi buồn ấy mà, em ạ, nỗi buồn thường im lặng không lên tiếng, cứ ngủ yên trong lòng em đó, em có chịu đánh thức chúng dậy biến thành niềm vui không. Niềm vui đơn giản lắm em, em có chịu đón lấy chúng không.


Những người trẻ như em, hay nói về nỗi buồn như một thói quen, một cơn nghiện, một thứ mốt hợp thời nào đó mà thời tôi không có. Lên facebook, up lên một vài status buồn tủi triết lý, một vài trăm like, một vài chục câu comment. Ừ thì cũng vui một lúc đấy, nhưng rồi lại buồn ngay thôi. Cứ như thế, em chìm trong nỗi buồn đến bao giờ, quẩn quanh đến bao giờ, tù túng đến bao giờ.

Những người trẻ như em, nỗi buồn thường trực trong tim như điện thoại thường trực trong ví. Hỏi bâng quơ, em có bao nhiêu nỗi buồn, em sao nhớ hết nổi. Buồn thì dễ làm sao, còn vui thì khó biết bao. Nỗi buồn là tràn lan, niềm vui là của hiếm. Những người trẻ như em, buồn vì một vài tình yêu nào đó không lạ đâu, buồn vì một người dưng mới là đáng kinh ngạc.

Người ta bảo tôi, tôi đang buồn thay cho những người trẻ như em sao, sao lại phải bi quan đến thế.

Người ta bảo tôi, tôi thật buồn cười, sao lại rỗi hơi quan tâm đến những chuyện chẳng liên quan đến mình. Bản thân chưa tốt sao còn đi răn dạy người khác

Người ta bảo tôi, tôi còn trẻ lắm, biết thế quái nào về cuộc đời đâu. Nỗi buồn ấy mà, nó không tầm thường thế đâu.

Thì để tôi nói em nghe thế này, khi em biết buồn vì tình yêu, em thật đáng yêu. Vì người con gái nào cũng cần có một tình yêu thôi. Tình yêu vốn dĩ luôn là món quà tuyệt vời lắm.



Thì để tôi nói em nghe thế này, khi em biết buồn vì bè bạn và gia đình, em thật đáng quý. Vì em biết đồng cảm và sẻ chia cùng những người thân yêu, em biết buồn vì người khác, em biết rằng giữa cuộc sống xáo trộn của nhiều thứ ảo ảnh này, có những niềm tin vẫn sáng.

Thì để tôi nói em nghe thế này, khi em biết buồn vì đồng bào mình, nghe to tát quá phải không em, nhưng nếu em biết buồn, khi nhìn thấy bà cụ ăn xin tội nghiệp, khi nhìn thấy lũ lớn càn quét miền Trung, khi những đứa trẻ vùng cao ăn cơm mà không có thịt, em thật đáng trân trọng biết bao. Vì em biết thế nào là người nước mình, thế nào là đùm bọc.

Thì để tôi nói em nghe thế này, nỗi buồn hay niềm vui đều đáng gìn giữ. Nhưng nỗi buồn cũng có dăm bảy loại đấy em, em chọn cho mình loại nào thế.

Và dù có là nỗi buồn nào đi chăng nữa, cứ để nỗi buồn giúp em lớn thêm và trưởng thành. Đừng để nỗi buồn cản mất tuổi thanh xuân của em.

Nỗi buồn ấy mà, em ạ, biết buồn rồi thì hãy biết yêu, biết tin và biết sống, em nhé.

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Tháng Năm, xin chào những thương yêu!


Tháng Năm viết cho những bản giao hưởng ve trên tán cây phượng vĩ, cho lòng những học sinh cuối cấp những phút xao xuyến bịn rịn sắp chia tay nhau...

Vì tháng Tư kéo dài lâu quá hay vì người ta còn luyến tiếc khúc hát giao mùa dịu dàng ấy mà tháng Năm lại đến muộn màng… Ừ thì, ta mong tháng Năm ngắn lại đôi chút để vừa đủ ta đón nắng về hong khô tóc, vừa đủ để ta kể người nghe câu chuyện còn bỏ dở, để em về còn kịp thấy nụ cười trong đôi mắt trong veo!



Đêm tháng Năm gió lớn như đêm chẳng yên còn muộn phiền gì không em mà ta nghe màu tháng Năm bạc trên từng cơn gió thoảng qua rồi đi mãi, đi mãi…

Đêm tháng Năm, ta dựa vào em thì thầm lời của gió câu nói để người đi, chỉ duy nhất đêm nay thôi, ta thức trắng cùng gió, cùng bản nhạc vang hoài một góc phòng.

Đêm tháng Năm mang màu của chia ly những vết rạn nứt bé xíu những bước chân lướt qua nhau vội vã, ta điềm nhiên đứng nhìn: “Rồi cũng sẽ qua". À ừ, vì một lẽ đương nhiên họ không thuộc về nơi này họ không phải là tháng Năm trong ta!

Tháng Năm chông chênh gió nắng, ta nghe em kể về con đường màu bằng lăng, về một nỗi nhớ em vẫn chưa kịp đặt tên. Rồi em khóc vào tháng Năm, thấy màu thương nhớ loang dần theo những khoảng thời gian, phủ lớp bụi dầy... Tháng Năm mang chút bình yên của nắng để ta còn gặp em, còn nghe em ung dung hát bài xưa cũ để ta còn kịp lau khô những giọt nước trên đôi mắt trong veo!...

  
Ta không hiểu là vì tháng Năm chông chênh hay vì cảm xúc trong ta quá nhiều, mà ta lại bị ảm ảnh bởi sự ra đi.

Ta hứa ta không làm người buồn... Nhưng đặt niềm tin ra làm sao nhỉ? Hay cuối cùng cũng chỉ là những con đường dẫn đến sự ra đi, đưa đón sự trở về mà ta chung lối...

Bao lần ta cũng tự nhủ, rồi gió sẽ cuốn đi! Rồi ta cũng sẽ đi...

Không còn nỗi buồn nào trú ngụ, không còn nỗi phiền muộn qua đôi mắt màu đen ấy... Cũng chẳng còn những tiếng thở dài... Rồi thì ta muốn về một chân trời nào đó...Vậy mà cũng lắm lúc ngẩn ngơ... Rồi thì về đâu? Rồi thì sẽ ra sao... Cuối cùng ta cũng vẫn mãi chỉ đi được trong miền suy nghĩ của riêng mình mà thôi!



Tháng Năm viết cho ngày hè nắng và nóng, cho nỗi nhớ và tình yêu, cho đêm trời đầy sao lại có một người lặng lẽ nhớ một người...

Tháng Năm viết cho tháng hè đầy nắng và gió... Cái nắng như đổ lửa nắng gắt muốn nung đốt cả con người... Cái nắng làm cho những ai mạnh mẽ nhất cũng trở nên yếu đuối.

Tháng Năm viết cho những cơn dông mùa hè bất chợt, bất thình lình ập xuống ào ào với đúng cái tên "mưa rào" rồi tắt lịm, hắt thật mạnh vào mắt, vào da thịt, nếu lúc ấy đang chạy xe, ắt hẳn sẽ có cảm giác thú vị…

Tháng Năm viết cho những bản giao hưởng ve trên tán cây phượng vĩ, cho lòng những học sinh cuối cấp những phút xao xuyến bịn rịn sắp chia tay nhau, cho những người đã xa mái trường phổ thông những cảm giác bồi hồi da diết nhớ thầy cô...

Tháng Năm viết để nhớ về tháng Tư, tặng hoa mừng sinh nhật cho ai đó nhưng rồi lại thôi, viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết.

Tháng Năm viết cho một ngày mong cho em hạnh phúc, được yêu thương và được... bình yên mãi mãi!

Viết cho tháng Năm, cho những thiên thần nhỏ được ra đời!