Chuyển đến nội dung chính

Ngày chớm đông…


Hôm nay em dậy sớm, phá vỡ cái quy luật ấy, một cách tươi vui nhất có thể, em khoác lên mình bộ mặt tràn đầy sức sống và xuống phố với một chiếc váy hồng điệu đà…



Ngày chớm đông…




 Em miên man trong những giai điệu ngọt ngào của “Bản tình ca đầu tiên”, lướt nhẹ đôi bàn tay lên bàn phím ghi nhanh mấy dòng note trên facebook.



 “Ngày mới, chào bình minh buổi sớm với những tia nắng nhẹ. Nắng lướt qua đôi gò má khiến má em ửng hồng, gió mơn man bờ môi khiến em mỉm cười. Và, đôi mắt em thôi không còn ngấn nước, mặc dù nó đã sưng mọng lên vì một đêm thút thít.

 Em mỉm cười đón bình minh sớm hơn dự kiến. Có những thứ tưởng chừng như là quy luật, rằng ngày cuối tuần thì em được ngủ nướng và chẳng bao giờ chịu ra khỏi giường trước 11.00am. Nhưng hóa ra lại không phải vậy nhỉ? Hôm nay em dậy sớm, phá vỡ cái quy luật ấy, một cách tươi vui nhất có thể, em khoác lên mình bộ mặt tràn đầy sức sống và xuống phố với một chiếc váy hồng điệu đà… Ấy, thế là cũng giống như việc em phá vỡ quy luật trong tình yêu của chúng mình. Rằng xa anh em sẽ nhớ, nhớ rất nhiều, và yêu rất nhiều… Nhưng, em chẳng để điều đó kịp xảy ra nữa đâu nhé, vì em sẽ quên, quên nhanh thôi.

 Và…Thôi không còn yêu nữa…”

Em nhoẻn miệng cười, tắt laptop, dứt mình ra khỏi những giai điệu của bản tình ca êm ái. Dù sao thì em cũng phải gật gù công nhận rằng, những ca từ trong bài hát ấy cứ vang vọng mãi trong em, cứ nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim em, khiến em rung lên vì xúc động, vì yêu thương và mong muốn được yêu thương… Nhưng em sẽ chẳng hình dung ra được mình sẽ trở nên như thế nào khi cứ mãi ngồi bó gối trong phòng và nghe đi nghe lại những lời ca ấy. Vậy nên, cách tốt nhất là giải thoát cảm xúc của mình. Xem ra, một đêm đầy nước mắt chưa thật đủ để quên đi tất cả. Lau khô nước mắt chứ chưa hẳn đã lau khô được vết máu từ con tim.

“Dạo phố đi! Shopping cũng được”

 “Cái… gì…??? Tao nghe nhầm à? Hay mày đang nói nhảm, vẫn còn mê sảng đúng không?”

 “Hâm à. Dậy nhanh đi, áo váy xúng xính rồi 5’ nữa ra mở cổng cho tao. Dạo phố nhé!”

 Em tắt ngay điện thoại để chắc chắn rằng nhỏ bạn thân không thế ú ớ hay thắc mắc lằng nhằng gì nữa. Mà kể ra nghe cái giọng buồn ngủ của nó cũng buồn cười thật đấy. Ôi, chắc hẳn em cũng đã-từng-như-thế nhỉ.

 Váy hồng điệu đà xinh xắn, thêm một chiếc áo khoác cho ngày chớm đông se lạnh, thêm một nụ cười tươi tắn để nắng cuối tuần trở nên rạng rỡ, em bước xuống phố, dắt xe ra khỏi nhà và đi theo quỹ đạo đã định: Nhà nhỏ bạn thân!!!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cô đơn có tên là Nghị lực

Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi... ... Lúc mà bạn có cả sức khỏe lẫn sự dẻo dai, cả hưng phấn lẫn thất vọng, cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng, cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã. Tuổi trẻ – tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chứa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn tỏa sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép thử còn màu nhiệm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu, bạn có thời gian làm hậu thuẫn và châ...

Tân Thần điêu đại hiệp 2014 - Ba chìm bảy nổi.

Thần điêu đại hiệp 2014 thì chắc sẽ chiếu vào năm 2014, hiện nay thì bộ phim này chắc cũng đã làm gần xong rồi. Ảnh của các mĩ nam, mĩ nữ đang trôi nổi lềnh bềnh trên mạng làm cho bao nhiêu khán giả chảy máu mũi, hộc máu miệng. Không biết bao nhiêu chàng trai bị dính chưởng của mấy nàng này mà tim đập rầm rầm, cũng không biết mấy nàng bị hấp hồn đại pháp của các công tử điển trai. Hình tượng mới dựng lên, hình tượng cũ sụp đổ. Ôi thôi thôi! nói chung là sẽ có rất nhiều điểm hấp diêm thị giác của các bạn.  Sau đây là mấy cái ảnh mà bọn làm phim nó thả ra câu mình xem phim nó. Nổi bần bạt nhất là cái anh Thần điêu đại hiệp - Dương Quá này: Rồi dính vào cái cô nàng Quách Phù ghê gớm này và phải mất đi một tay mới rời khỏi được, bu dữ quá, ai biểu đẹp trai nó khổ. Khuôn mặt trở nên khắc khổ hơn, không còn vô tư như trước. Nói tới Thần điêu đại hiệp mà không có Tiểu Long Nữ thì thật mất hết ý nghĩa, nhưng đôi khi không có ...

Hành trình tới ngày tận thế (Phần Kết)

Nó màu bạc, được trang bị thêm ghế ngồi đằng sau và giỏ chở đồ ở hai bên. Chiếc Super Cub được lái bởi một cậu bé và một cô bé. Cậu bé mười sáu tuổi, trên đầu đội một chiếc nón bảo hiểm nửa đầu có gắn kính chắn gió. Cậu đang mặc bộ đồng phục có áo khoác. Cô bé cũng mười sáu tuổi, trên đầu đội một chiếc nón bảo hiểm nửa đầu như thế không có kính chắn gió. Và cũng như cậu, cô bé mặc bộ đồng phục có áo khoác. Hành trình của chúng đã thay đổi từ hướng bắc về hướng nam, nhưng điều không thay đổi là chúng lái xe một cách lặng lẽ và đều đặn.