Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Nỗi buồn ấy mà...

... Em ạ, cứ lan ra, lan ra mãi như cơn cảm cúm. Nỗi buồn có đôi khi không tên không tuổi, mà sao lại dai dẳng bám lấy em thân yêu...

Em ơi buồn làm chi, buồn mà làm gì vậy em...

Nỗi buồn ấy mà, em ạ, có ăn được không, có nhìn thấy không, có chạm được không. Ai có thể tạo hình tạo khối nỗi buồn giùm tôi với, hay là em vẫn đang ôm trong tim vài nỗi buồn vẩn vơ, cho một vài mối tình khuấy loãng mà em hay thường mộng mơ trong những trang tiểu thuyết tình yêu. Em à, đây là cuộc đời, cuộc đời ngắn nỗi nhớ dài lắm em, nỗi nhớ dài cho thương yêu đong đầy, không phải cho nỗi buồn kéo qua ngày qua tháng.

Nỗi buồn ấy mà, em ạ, nỗi buồn thường im lặng không lên tiếng, cứ ngủ yên trong lòng em đó, em có chịu đánh thức chúng dậy biến thành niềm vui không. Niềm vui đơn giản lắm em, em có chịu đón lấy chúng không.


Những người trẻ như em, hay nói về nỗi buồn như một thói quen, một cơn nghiện, một thứ mốt hợp thời nào đó mà thời tôi không có. Lên facebook, up lên một vài status buồn tủi triết lý, một vài trăm like, một vài chục câu comment. Ừ thì cũng vui một lúc đấy, nhưng rồi lại buồn ngay thôi. Cứ như thế, em chìm trong nỗi buồn đến bao giờ, quẩn quanh đến bao giờ, tù túng đến bao giờ.

Những người trẻ như em, nỗi buồn thường trực trong tim như điện thoại thường trực trong ví. Hỏi bâng quơ, em có bao nhiêu nỗi buồn, em sao nhớ hết nổi. Buồn thì dễ làm sao, còn vui thì khó biết bao. Nỗi buồn là tràn lan, niềm vui là của hiếm. Những người trẻ như em, buồn vì một vài tình yêu nào đó không lạ đâu, buồn vì một người dưng mới là đáng kinh ngạc.

Người ta bảo tôi, tôi đang buồn thay cho những người trẻ như em sao, sao lại phải bi quan đến thế.

Người ta bảo tôi, tôi thật buồn cười, sao lại rỗi hơi quan tâm đến những chuyện chẳng liên quan đến mình. Bản thân chưa tốt sao còn đi răn dạy người khác

Người ta bảo tôi, tôi còn trẻ lắm, biết thế quái nào về cuộc đời đâu. Nỗi buồn ấy mà, nó không tầm thường thế đâu.

Thì để tôi nói em nghe thế này, khi em biết buồn vì tình yêu, em thật đáng yêu. Vì người con gái nào cũng cần có một tình yêu thôi. Tình yêu vốn dĩ luôn là món quà tuyệt vời lắm.



Thì để tôi nói em nghe thế này, khi em biết buồn vì bè bạn và gia đình, em thật đáng quý. Vì em biết đồng cảm và sẻ chia cùng những người thân yêu, em biết buồn vì người khác, em biết rằng giữa cuộc sống xáo trộn của nhiều thứ ảo ảnh này, có những niềm tin vẫn sáng.

Thì để tôi nói em nghe thế này, khi em biết buồn vì đồng bào mình, nghe to tát quá phải không em, nhưng nếu em biết buồn, khi nhìn thấy bà cụ ăn xin tội nghiệp, khi nhìn thấy lũ lớn càn quét miền Trung, khi những đứa trẻ vùng cao ăn cơm mà không có thịt, em thật đáng trân trọng biết bao. Vì em biết thế nào là người nước mình, thế nào là đùm bọc.

Thì để tôi nói em nghe thế này, nỗi buồn hay niềm vui đều đáng gìn giữ. Nhưng nỗi buồn cũng có dăm bảy loại đấy em, em chọn cho mình loại nào thế.

Và dù có là nỗi buồn nào đi chăng nữa, cứ để nỗi buồn giúp em lớn thêm và trưởng thành. Đừng để nỗi buồn cản mất tuổi thanh xuân của em.

Nỗi buồn ấy mà, em ạ, biết buồn rồi thì hãy biết yêu, biết tin và biết sống, em nhé.

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Tháng Năm, xin chào những thương yêu!


Tháng Năm viết cho những bản giao hưởng ve trên tán cây phượng vĩ, cho lòng những học sinh cuối cấp những phút xao xuyến bịn rịn sắp chia tay nhau...

Vì tháng Tư kéo dài lâu quá hay vì người ta còn luyến tiếc khúc hát giao mùa dịu dàng ấy mà tháng Năm lại đến muộn màng… Ừ thì, ta mong tháng Năm ngắn lại đôi chút để vừa đủ ta đón nắng về hong khô tóc, vừa đủ để ta kể người nghe câu chuyện còn bỏ dở, để em về còn kịp thấy nụ cười trong đôi mắt trong veo!



Đêm tháng Năm gió lớn như đêm chẳng yên còn muộn phiền gì không em mà ta nghe màu tháng Năm bạc trên từng cơn gió thoảng qua rồi đi mãi, đi mãi…

Đêm tháng Năm, ta dựa vào em thì thầm lời của gió câu nói để người đi, chỉ duy nhất đêm nay thôi, ta thức trắng cùng gió, cùng bản nhạc vang hoài một góc phòng.

Đêm tháng Năm mang màu của chia ly những vết rạn nứt bé xíu những bước chân lướt qua nhau vội vã, ta điềm nhiên đứng nhìn: “Rồi cũng sẽ qua". À ừ, vì một lẽ đương nhiên họ không thuộc về nơi này họ không phải là tháng Năm trong ta!

Tháng Năm chông chênh gió nắng, ta nghe em kể về con đường màu bằng lăng, về một nỗi nhớ em vẫn chưa kịp đặt tên. Rồi em khóc vào tháng Năm, thấy màu thương nhớ loang dần theo những khoảng thời gian, phủ lớp bụi dầy... Tháng Năm mang chút bình yên của nắng để ta còn gặp em, còn nghe em ung dung hát bài xưa cũ để ta còn kịp lau khô những giọt nước trên đôi mắt trong veo!...

  
Ta không hiểu là vì tháng Năm chông chênh hay vì cảm xúc trong ta quá nhiều, mà ta lại bị ảm ảnh bởi sự ra đi.

Ta hứa ta không làm người buồn... Nhưng đặt niềm tin ra làm sao nhỉ? Hay cuối cùng cũng chỉ là những con đường dẫn đến sự ra đi, đưa đón sự trở về mà ta chung lối...

Bao lần ta cũng tự nhủ, rồi gió sẽ cuốn đi! Rồi ta cũng sẽ đi...

Không còn nỗi buồn nào trú ngụ, không còn nỗi phiền muộn qua đôi mắt màu đen ấy... Cũng chẳng còn những tiếng thở dài... Rồi thì ta muốn về một chân trời nào đó...Vậy mà cũng lắm lúc ngẩn ngơ... Rồi thì về đâu? Rồi thì sẽ ra sao... Cuối cùng ta cũng vẫn mãi chỉ đi được trong miền suy nghĩ của riêng mình mà thôi!



Tháng Năm viết cho ngày hè nắng và nóng, cho nỗi nhớ và tình yêu, cho đêm trời đầy sao lại có một người lặng lẽ nhớ một người...

Tháng Năm viết cho tháng hè đầy nắng và gió... Cái nắng như đổ lửa nắng gắt muốn nung đốt cả con người... Cái nắng làm cho những ai mạnh mẽ nhất cũng trở nên yếu đuối.

Tháng Năm viết cho những cơn dông mùa hè bất chợt, bất thình lình ập xuống ào ào với đúng cái tên "mưa rào" rồi tắt lịm, hắt thật mạnh vào mắt, vào da thịt, nếu lúc ấy đang chạy xe, ắt hẳn sẽ có cảm giác thú vị…

Tháng Năm viết cho những bản giao hưởng ve trên tán cây phượng vĩ, cho lòng những học sinh cuối cấp những phút xao xuyến bịn rịn sắp chia tay nhau, cho những người đã xa mái trường phổ thông những cảm giác bồi hồi da diết nhớ thầy cô...

Tháng Năm viết để nhớ về tháng Tư, tặng hoa mừng sinh nhật cho ai đó nhưng rồi lại thôi, viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết.

Tháng Năm viết cho một ngày mong cho em hạnh phúc, được yêu thương và được... bình yên mãi mãi!

Viết cho tháng Năm, cho những thiên thần nhỏ được ra đời!